Sau lần vượt biển không thành, sản nghiệp của gia đình tôi chỉ còn vỏn vẹn hai cây vàng.
Cuộc sống lúc bấy giờ thật khó khăn. Chúng tôi chốn chui chốn nhủi vào tận một làng nhỏ ở tận miền Trung. Làng đó có tên là Lương Sơn.
Thanh phải lái qua hai ba tiểu bang mới tới nhà thằng Thắng .Hồi nhỏ hai nhà gần nhau khi mới qua định cư ở Mỹ.Rồi do công việc làm ăn nên càng ngày càng xa.Ba mẹ Thắng không còn ở với nhau.Má Thắng tên Hiệp rất thương tụi nó từ nhỏ.Năm nay Thanh khỏan 21 tuổi đã đi làm,hắn đi một chuyến xa là vì Thắng lấy vợ làm đám cưới.Khi tới nhà Thắng cả nhà mừng rỡ.Bạn từ nhỏ gặp nhau lại rất quí.Nhưng hắn ngạc nhiên trong lòng là tuy lâu ngày nhưng nhìn lại bà Hiệp thấy còn rất trẻ,da dẻ mịn màn không một nếp nhăn dù khỏan 40 mươi ngòai.Nhất là cái mông tròn to rất đẹp.Bà vẫn xưng tao mầy với nó như từ thuở nhỏ.Bà vốn là người bình dân nên rất thân thiện cởi mở không khách sáo rườm rà.